Nơi trẻ em từ 4 đến 19 tuổi cùng nhau học tập... Chìa khóa là sự tự do và trách nhiệm. Thông điệp của Mô hình Sudbury tới Giáo dục Hàn Quốc
페이지 정보
본문
Tháng 3 năm ngoái, blog Mạng lưới Sudbury Quốc tế đã đăng bài viết của Kate Coleman, người sáng lập trường East Kent Sudbury tại Anh. Bài viết có tựa đề "Sự tò mò, Vui chơi và Dân chủ: Mô hình Sudbury". Bà mô tả bản chất của Mô hình Sudbury là "một ngôi trường không có hệ thống phân cấp, không có chương trình giảng dạy hay kỳ thi cố định, và một cộng đồng nơi mọi người đều có trách nhiệm bình đẳng".
Được thành lập năm 1968 tại Framingham, Massachusetts, Trường Sudbury Valley là một thử nghiệm độc đáo vượt ra khỏi khuôn khổ trường học truyền thống. Không có chương trình giảng dạy hay kỳ thi cố định, học sinh được học những gì mình muốn và tìm ra con đường riêng của mình. Triết lý và phương pháp quản lý này được gọi là "Mô hình Sudbury", và kể từ đó đã lan rộng sang các trường học khác trên toàn thế giới.
Trường Clearwater, tọa lạc tại Bothell, Washington, Hoa Kỳ, nơi phóng viên đã đến thăm, là một trong những trường hàng đầu áp dụng triết lý Sudbury. Được thành lập năm 1996, trường là một cộng đồng nơi học sinh từ khoảng bốn đến mười chín tuổi cùng nhau học tập, hoạt động theo phương châm "học tập tự do và có trách nhiệm". Tại Clearwater, học sinh được tự do lựa chọn thời gian trong ngày. Một số dành thời gian luyện tập âm nhạc, trong khi những học sinh khác phát triển tư duy toán học và chiến lược thông qua việc chơi cờ bàn với bạn bè. Điều quan trọng là những lựa chọn này được tôn trọng.
Tự do đi kèm với trách nhiệm. Học sinh Clearwater tự quyết định cách sử dụng thời gian trong ngày và lựa chọn hoạt động nào. Ngay cả thất bại và thử nghiệm cũng là những nguồn học tập quý giá. Đội ngũ giảng viên ở đây không phải là người hướng dẫn, mà là người hỗ trợ, tôn trọng và ủng hộ những lựa chọn tự định hướng của học sinh. Lớp học không chỉ toàn bàn ghế hay ồn ào náo nhiệt của việc ôn thi. Thay vào đó, học sinh xây pháo đài, chơi nhạc cụ, và đôi khi đắm mình vào trò chơi điện tử hoặc đọc sách. Học tập ở đây không phải là một "lớp học" mà là chính cuộc sống.
Tự do và Trách nhiệm, Vui chơi và Dân chủ
Mô hình Sudbury thể hiện sự tự do và trách nhiệm. Học sinh tự quyết định mình sẽ học gì, nhưng đó không phải là cách tiếp cận buông thả. Các quy tắc cộng đồng được thiết lập trong các "cuộc họp trường", nơi mọi người, từ học sinh nhỏ tuổi nhất đến giáo viên, đều có quyền biểu quyết ngang nhau. Việc học diễn ra tự nhiên thông qua sự tò mò và vui chơi.
Trẻ em vẽ, leo cây, làm thơ và khám phá vật lý thiên văn. Vui chơi và khám phá trở thành chương trình giảng dạy nuôi dưỡng sự sáng tạo, kỹ năng giải quyết vấn đề và tinh thần hợp tác. Giáo viên không phải là "giáo viên", mà là những đồng nghiệp, những người học hỏi và tư vấn.
Ở Hàn Quốc, các trường học thay thế nhấn mạnh vào giáo dục sinh thái, giáo dục cộng đồng và sự tham gia dân chủ giống với Mô hình Sudbury. Họ chia sẻ sự nhấn mạnh chung về quyền tự chủ và cộng đồng. Tuy nhiên, các trường học thay thế của Hàn Quốc có chương trình giảng dạy và thời khóa biểu. Mặc dù Mô hình Sudbury bác bỏ việc chấm điểm và kiểm tra, cho phép học sinh và giáo viên kiểm soát bình đẳng các hoạt động của trường, nhưng việc trao quyền hoàn toàn cho học sinh để tổ chức các lớp học của mình không hề dễ dàng.
Tại Hoa Kỳ, cả Trường Sudbury và các trường đặc quyền đều cung cấp các lựa chọn thay thế cho giáo dục công lập truyền thống. Tuy nhiên, trong khi các trường công lập dựa vào sự chấp thuận của chính quyền tiểu bang và nguồn tài trợ công, đồng thời phải đáp ứng một số yêu cầu đánh giá thành tích nhất định, Sudbury lại hoạt động hoàn toàn dựa vào học phí và các khoản đóng góp, đồng thời thiếu các tiêu chuẩn đánh giá thành tích chuẩn hóa. Sự khác biệt với các trường công lập thậm chí còn rõ rệt hơn. Trong khi các trường công lập được phân cấp dựa trên chương trình giảng dạy quốc gia và chương trình giảng dạy dựa trên bài kiểm tra, Sudbury lại thử nghiệm triết lý ngược lại: học tập tự chủ, quản trị dân chủ và chia sẻ trách nhiệm.
Cơ chế quản lý của trường cũng rất dân chủ. Mọi vấn đề, bao gồm ngân sách, quy định và tuyển dụng giảng viên, đều được quyết định thông qua các cuộc họp của trường, và sinh viên và giảng viên đều có tiếng nói và quyền biểu quyết ngang nhau. Clearwater đặc biệt cam kết kết nối với cộng đồng, khuyến khích sinh viên lập kế hoạch dự án và tham gia các hoạt động cộng đồng. Môi trường này đã dẫn dắt sinh viên tốt nghiệp đến những con đường sự nghiệp đa dạng. Một số đã trở thành nghệ sĩ, lập trình viên và nhà nghiên cứu, trong khi những người khác đã thành lập doanh nghiệp hoặc trở thành nhà hoạt động xã hội. Nền dân chủ và quyền tự chủ mà họ trải nghiệm ở trường đã trở thành những năng lực cốt lõi trong cuộc sống của họ.
Sinh viên tốt nghiệp Clearwater thể hiện sự sẵn sàng của mình thông qua một dự án tốt nghiệp, thay vì một kỳ thi truyền thống. Trong suốt một năm, sinh viên chọn một chủ đề của riêng mình và thử thách bản thân bằng cách tạo ra một luận văn, một buổi biểu diễn, một bộ phim, một tác phẩm nghệ thuật hoặc thậm chí là một trò chơi điện tử. Đây không chỉ đơn thuần là một sản phẩm; đó là một quá trình chứng minh cho cộng đồng thấy khả năng chịu trách nhiệm và đạt được mục tiêu.
Việc học tập tại Clearwater không chỉ giới hạn trong lớp học. Sinh viên quan sát cá hồi đẻ trứng ở các dòng suối gần đó và tham gia vào các hoạt động khám phá lưu vực sông, nâng cao nhận thức về môi trường. Tờ báo địa phương Everett Herald mô tả ngôi trường này là "một môi trường giáo dục độc đáo, được điều hành bởi phiếu bầu của học sinh, không có điểm số hay giáo viên". Clearwater coi cộng đồng và thiên nhiên là không gian học tập, hướng dẫn học sinh trải nghiệm việc học gắn liền với cuộc sống của mình.
Nền giáo dục
Hàn Quốc vẫn vận hành theo cơ cấu tập trung vào kỳ thi tuyển sinh và điểm số. Tuy nhiên, những nỗ lực của các trường học thay thế Hàn Quốc và thử nghiệm giáo dục theo Mô hình Sudbury đều có chung một mục tiêu: "một nền giáo dục nơi học sinh trở thành chủ thể của chính cuộc đời mình". Mô hình Sudbury, được xây dựng dựa trên niềm tin rằng trẻ em có thể tự làm chủ việc học của mình, rằng người lớn phải kiên nhẫn, rằng họ học thông qua những tương tác ý nghĩa được thúc đẩy bởi sự tò mò và vui chơi, và rằng họ có quyền bày tỏ ý kiến một cách bình đẳng trong cộng đồng, đặt ra một câu hỏi đơn giản:
"Liệu trường học có thể là một cộng đồng dân chủ không?"
"Mục đích của giáo dục là gì?"
Mô hình Sudbury, vốn khuyến khích việc tự học và phát triển có trách nhiệm thay vì tích lũy kiến thức cho các kỳ thi, là một trong những lựa chọn thay thế mà hệ thống giáo dục của chúng ta cần xem xét lại ngày nay. Bước qua sân trường, nơi câu nói "Tự do là Trách nhiệm" vẫn còn sống mãi, chúng ta buộc phải xem xét lại định hướng tương lai của nền giáo dục Hàn Quốc.

